Tính quyết định

0
842
Tâm  trí không  bao giờ mang  tính quyết  định.  Vấn đề không  phải là tâm trí của người  này hay người  khác; tâm trí là không  quyết định. Vận hành của tâm trí là vẩn vơ  giữa  hai  cực  đối  lập  và  cố  gắng  tìm  ra  cái  nào  là đúng.  Cứ dường  như bằng  việc  nhắm  mắt lại bạn đang cố  gắng  tìm  ra cánh  cửa.  Chắc  chắn  bạn  sẽ  cảm  thấy bản  thân  mình  bị treo  giữa  hai điều  – đi theo  cách  này hay  cách  kia;  bạn  bao  giờ  cũng  trong  hoàn  cảnh  hoặc cái này hoặc cái nọ. Đó là bản chất của tâm trí.
 
Một  trong   những   triết  gia  Đan  Mạch   vĩ  đại  là Søren  Kierkegaard. Ông  ấy  đã  viết  cuốn  sách,  Hoặc này nọ. Đó là kinh nghiệm  của cuộc sống riêng của ông ấy – ông  ấy không  bao  giờ có thể quyết  định  được  cái gì! Mọi thứ bao giờ cũng ở tình trạng nếu ông ấy quyết định  theo  cách  này,  thế  thì  cách  kia  dường  như  đúng. Nếu  ông  ấy  quyết  định  cách  kia,  thì  cách  này  dường như đúng.  Ông  ấy vẫn còn không  lấy vợ, mặc dầu một người  đàn  bà  rất  yêu  ông  ấy  và  đã  hỏi  ông  ấy  làm chồng.  Nhưng  ông ấy nói, "Tôi sẽ phải nghĩ về điều đó
– hôn  nhân  là vấn  đề lớn,  và tôi không  thể nói  có  hay không  ngay  lập tức được."  Và ông ấy chết  với câu hỏi này, mà không lấy vợ.
527569
Bản thân bạn cần có tính quyết định
Ông ấy đã sống  bốn mươi  hai năm,  và ông ấy liên tục biện minh,  thảo luận,  nhưng  ông ấy chẳng  tìm thấy câu trả lời mà có thể được  nói là câu trả lời tối thượng, không   có  cái  đối  lập  tương   đương   của  nó.  Ông  ấy không  bao giờ có thể trở thành  giáo sư. Ông ấy đã điền vào đơn xin, ông ấy có tất cả những  phẩm  chất tốt nhất có  thể  có  – ông  ấy  có  nhiều  cuốn  sách  tính  vào  công trạng  mình,  có  tầm  quan  trọng  mênh  mông  tới  mức thậm  chí  sau  một  thế  kỉ  chúng   vẫn  còn  đương   đại, không  cũ đi, không  lạc hậu. Ông ấy đã điền vào đơn xin nhưng  lại không  thể kí được  vào nó – bởi  vì "hoặc  này nọ"…  liệu có tham  gia cùng  đại học hay không?  Người ta  tìm  thấy  đơn  xin  này  khi  ông  ấy  chết,  trong  căn phòng nhỏ nơi ông ấy đã sống.
 
Ông  ấy sẽ dừng  lại ở ngã  tư đường  để quyết  định đi theo  lối này  hay  đi theo  lối khác,  trong  hàng  giờ…! Cả thành  Copenhagen trở nên nhận biết về cái kì lạ của con người  này, và trẻ con lấy ông ấy làm tên hiệu Hoặc này  nọ,  cho  nên  lũ oắt  con  sẽ đi theo  ông  ấy,  kêu  lên"Hoặc  này  nọ!"  bất  kì  chỗ  nào  ông  ấy  đi.  Thấy  tình huống  này,  cha  ông  ấy đóng  cửa  mọi  việc  kinh  doanh trước  khi ông ấy chết,  thu lấy mọi tiền bạc,  đặt nó vào trong  tài  khoản,  và  thu  xếp  rằng  mọi  tháng  vào  ngày đầu  tiên  của  tháng,  Kierkegaard  sẽ  nhận  được  nhiều tiền.  Cho  nên cả cuộc  đời mình  ông ấy ít nhất  cũng  có thể sống sót… và bạn sẽ ngạc nhiên:  cái ngày ông ấy về nhà, sau khi lấy ra phần trả tiền cuối cùng vào ngày đầu tiên của tháng  – tiền đã hết – ông ấy ngã ra trên phố và chết.  Với  khoản  tiền  cuối  cùng!  Đó  là  điều  đúng  để làm. Còn làm gì khác được?  – bởi vì sau tháng này, ông ấy có thể làm được gì?
 
Ông ấy đã viết sách nhưng  đã không  quyết  định về liệu  có  xuất  bản  chúng  hay  không;  ông  ấy  đã  để  lại nhiều  cuốn sách của mình chưa xuất bản. Chúng  cực kì có giá trị. Từng  cuốn  sách  đều có hiểu  biết xuyên  thấu vào trong  mọi việc. Về từng chủ đề ông ấy đã viết, ông ấy đã đi tới chính  gốc  rễ, tới từng  chi tiết chi li…  một thiên tài, nhưng  thiên tài của tâm trí.
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here