Câu chuyện về tu sĩ và kẻ thù

0
846
Có câu chuyện  nổi tiếng:
 Có hai ngôi  chùa  ở Nhật  Bản,  cả hai đều là kẻ thù của nhau,  như các đền chùa bao giờ cũng thế qua nhiều thời đại. Các tu sĩ đối kháng  nhau  tới mức họ thậm  chí đã  thôi  không  thèm  nhìn  nhau  nữa.  Nếu  họ  bắt  gặp nhau  trên  đường,  họ  sẽ  không  nhìn  nhau.  Nếu  họ  bắt gặp nhau trên đường,  họ thôi không nói; trong nhiều thế kỉ hai ngôi  chùa  này  và các  tu sĩ của  họ đã không  nói chuyện.
 
Nhưng  mỗi tu sĩ đều có một chú tiểu, một cậu bé – để phục  vụ  ông  ta, chỉ  để sai  vặt.  Cả  hai  tu sĩ đều  sợ rằng  sau rốt trẻ con  sẽ vẫn  là trẻ con,  và chúng  có thể bắt đầu trở thành bạn bè với nhau.
vows
Nhà tu sĩ
Một  tu  sĩ  nói  với  chú  tiểu  của  mình,  "Nhớ  đấy, ngôi chùa kia là kẻ thù của chúng  ta. Đừng  bao giờ nói với đứa trẻ của ngôi chùa kia. Họ là những  người  nguy hiểm  – tránh  họ như tránh  bệnh  tật. Như  người  ta tránh dịch, tránh họ ra!"
 
Đứa  trẻ đâm  ra quan  tâm…  bởi  vì nó phát  mệt khi nghe  các  buổi  giảng  đạo  lớn  lao.  Nó  không  thể  hiểu được  những  buổi  giảng  này.  Các  kinh  sách  kì  lạ  đã được  đọc,  nó không  thể hiểu  nổi ngôn  ngữ;  những  vấn đề vĩ đại, tối thượng  đã được  thảo luận. Chẳng  có ai để chơi,  thậm  chí chẳng  có ai để nói. Và khi nó được  bảo, "Đừng  nói chuyện  với đứa trẻ ở chùa bên kia," một cám dỗ lớn nảy sinh  trong  nó. Đó là cách  cám  dỗ nảy sinh. Hôm  đó nó không  thể tránh  được  việc  nói  với  đứa  trẻ kia.  Khi  nó thấy  đứa  kia đang  trên  đường,  nói hỏi đứa kia, "Đằng  ấy đi đâu đấy?" Đứa trẻ kia có chút ít tính triết lí; nghe  những  triết lí lớn  lao nó đã trở  nên  mang  tính  triết  lí. Nó nói,  "Đi đâu á? Chẳng  có ai tới và đi cả! Điều đó xảy ra – tới bất kì chỗ  nào  gió đưa  tớ tới."  Nó đã nghe  thầy  nói nhiều lần rằng  đó là cách  vị phật  sống,  giống  như lá khô,  tới bất  kì chỗ  nào  gió  đưa  nó tới,  nó đi. Cho  nên  đứa  trẻ này  nói,  "Tớ  không  có đâu!  Không  có người  làm,  cho nên làm sao tớ có thể đi được?  Đằng  ấy đang  nói điều vô nghĩa  gì vậy? Tớ là chiếc  lá khô. Tới bất kì chỗ nào gió đưa tớ tới…"
 
Đứa  trẻ kia  bị câm  tịt. Nó  thậm  chí  không  thể trả lời được.  Nó không  thể tìm thấy  cái gì để nói. Nó thực sự lúng túng,  xấu hổ, và cảm thấy, "Thầy  mình  là đúng khi  không  nói  với  những  người  này  –  đây  là  những người nguy hiểm. Đây là kiểu nói gì vậy? Mình hỏi mỗi một câu đơn giản: "Đằng  ấy đi đâu đấy?"  Thực tế mình đã biết nó đi đâu rồi, bởi vì cả hai chúng  ta đều đi mua rau ở chợ. Một câu trả lời đơn giản đáng phải nói chứ."
 
Đứa trẻ này quay về, nói với thầy nó, "Con rất tiếc, con  xin  lỗi.  Thầy  đã  cấm  con,  nhưng  con  đã  không nghe  lời thầy.  Thực  tế, bởi  vì thầy  cấm  nên  con  đã bị cám dỗ. Đây là lần đầu tiên con đã nói với những  người nguy  hiểm  đó. Con  chỉ hỏi một  câu  hỏi đơn  giản  thôi, "Đằng  ấy đi đâu thế?"  và nó bắt đầu nói những  điều kì lạ: "Không  có đi, không  có đến. Ai đến? Ai đi? Ta hoàn toàn  trống  rỗng,'  nó nói,  'chỉ là lá khô  theo  gió.  Và tới bất kì đâu gió đưa ta tới…'"
 
Thầy  nói,  "Ta  đã bảo  con  rồi!  Bây  giờ,  ngày  mai lại đứng  ở cùng chỗ đó, và khi nó tới, lại hỏi nó, 'Đằng ấy đi đâu thế?"  Và khi nó nói những  điều này, con đơn giản nói, 'Điều  đó đúng.  Vâng,  đằng ấy là chiếc  lá khô,
tớ cũng vậy. Nhưng  khi gió không  thổi, đằng ấy đi đâu? Thế thì đằng ấy có thể đi đâu được?'  Chỉ nói điều đó, và điều đó sẽ làm nó bối rối – và nó phải bị bối rối chứ, nó phải  bị  thua.  Chúng  ta  đã  thường  xuyên  cãi  nhau,  và những  người  đó đã không  thể nào đánh bại được chúng ta trong  bất kì tranh  cãi nào. Cho nên ngày mai điều đó phải được thực hiện!"
 
Đứa trẻ dậy sớm, chuẩn  bị câu trả lời của mình, lặp lại nó nhiều  lần trước  khi đi. Thế rồi nó đứng ở chỗ mà đứa  trẻ  kia  sẽ  vượt  qua  đường,  cứ  lẩm  nhẩm  mãi,  tự chuẩn  bị cho  mình,  và thế  rồi  nó thấy  đứa  trẻ  kia  tới. Nó nói, "Được  rồi, bây giờ đây!"
 
Đứa trẻ kia tới. Đứa thứ nhất nói, "Đằng  ấy đi đâu thế?" Và nó hi vọng rằng bây giờ cơ hội sẽ tới.
 
Nhưng  đứa trẻ kia lại nói, "Tới bất kì chỗ nào chân đưa tớ tới."  Chẳng  nhắc  gì tới gió, chẳng  nói gì tới cái không,  không  vấn  đề gì về là người  không  làm…  Bây giờ làm gì đây?  Toàn  thể câu trả lời làm sẵn của nó có vẻ ngớ ngẩn.  Bây  giờ nói về gió sẽ chẳng  liên quan  gì cả. Lại tiu nghỉu,  bây giờ thực sự xấu hổ rằng mình đơn giản  ngu  xuẩn,  cứ  nghĩ,  "Đứa  trẻ  này  chắc  chắn  biết điều kì lạ nào đó. Bây giờ nó nói, 'Bất kì chỗ nào chân đưa tớ tới.'"
 
Đứa trẻ này quay về với thầy. Thầy nói, "Ta đã bảo con  đừng  nói  với  những   người   đó  mà!  Họ  là  nguy hiểm,  đây là kinh nghiệm  dài hàng  thế kỉ của chúng  ta. Nhưng  bây giờ cái gì đó phải  được  làm.  Cho nên ngày mai  con  lại  hỏi,  'Đằng  ấy  đi  đâu  thế?'  và  khi  nó  nói, "Tới bất kì chỗ nào chân đưa tớ tới,' bảo nó, 'Nếu đằng ấy  không  có  chân,  thì  …?'  Nó  phải  im  lặng  theo  cách này cách khác chứ."
Thế là ngày hôm sau đứa trẻ này lại hỏi, "Đằng  ấy đi đâu thế?" và chờ đợi.
 
Và đứa trẻ kia nói, "Tớ đi ra chợ mua rau."
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here