Mâu thuẫn của ngôn ngữ và hiện thực

0
797
Trong  chứng  kiến  không  có bản ngã – nhưng  điều này  tới  chỉ  nếu  bạn  có  thể  siêu  việt  trên  ngôn  ngữ. Ngôn  ngữ  là rào chắn.  Ngôn  ngữ  được  cần  tới để trao đổi với người  khác;  nó không  được  cần tới để trao đổi với bản  thân  người  ta. Nó là công  cụ có ích – còn  hơn thế, nó là công  cụ có ích nhất.  Con người  có thể tạo ra xã  hội,  thế  giới,  chỉ  bởi  vì  ngôn  ngữ.  Nhưng  bởi  vì ngôn ngữ, con người đã quên mất bản thân mình.
Ngôn ngữ là thế giới của chúng ta. Nếu trong một khoảnh  khắc thôi con người  quên mất ngôn ngữ, thế thì cái gì còn lại? Văn hoá, xã hội, Hindu  giáo,  Ki tô giáo, cộng  sản – cái gì còn lại? Chẳng  cái gì còn lại cả. Nếu duy nhất ngôn  ngữ được lấy ra khỏi sự tồn tại, toàn thể nhân  loại  với  văn  hoá,  văn  minh,  khoa  học,  tôn  giáo, triết học, biến mất.
image001_e1b2e
Mâu thuẫn giữa ngôn ngữ và hiện thực
Ngôn  ngữ  là  việc  trao  đổi  với  người  khác;  nó  là việc  trao  đổi  duy  nhất.  Nó  hữu  dụng,  nhưng  nó  nguy hiểm  – và bất kì khi nào công  cụ nào đó hữu  dụng,  nó đều có cùng tỉ lệ nguy hiểm nữa. Nguy hiểm là thế này, rằng tâm trí càng  đi vào trong  ngôn  ngữ, nó càng  đi xa hơn khỏi trung tâm. Cho nên người ta cần cân bằng tinh tế và làm chủ tinh tế để có khả năng  đi vào trong  ngôn ngữ  và  cũng  có  khả  năng  bỏ  lại  ngôn  ngữ,  đi ra khỏi ngôn ngữ.
Chứng  kiến nghĩa  là đi ra khỏi ngôn ngữ, việc nói, tâm trí. Chứng  kiến  nghĩa  là trạng  thái  của  vô  trí,  vô  suy nghĩ.
Cho  nên cố gắng  điều  đó đi! Nó là nỗ lực lâu dài, và không  gì dự đoán  được  cả – nhưng  cố gắng,  và nỗ lực  sẽ  cho  bạn  những  khoảnh   khắc  nào  đó  khi  bỗng nhiên  ngôn  ngữ  biến  mất.  Và thế thì một  chiều  hướng mới mở ra. Bạn trở nên nhận biết về một thế giới khác – thế giới của sự đồng thời, thế giới của ở đây và bây giờ, thế giới của vô trí, thế giới của thực tại.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here