Cảm động trước cặp vợ chồng trẻ gặp nhau chóng vánh ngày duyệt binh

0
664
Cảm động trước cặp vợ chồng trẻ gặp nhau chóng vánh ngày duyệt binh.

E va tám

Ngày duyệt binh kỷ niệm Quốc khánh cũng là ngày mà người vợ, người mẹ tên Lê gặp lại người chồng tên Anh sau 3 tháng chờ đợi, mong ngóng, khắc khoải và thương chồng nhiều lắm! 
Người sĩ quan 30 tuổi, hiện là trung uý, người cầm Quốc kì của đoàn sỹ quan phòng hoá có trong mình một câu chuyện cảm động về gia đình nhỏ của mình.
Nói chuyện với chị Lê mới biết anh chị lập gia đình được 3 năm, có một bé trai kháu khỉnh 2 tuổi. Thời gian hai mẹ con gặp anh ngắn ngủi hơn rất nhiều thời gian anh làm nhiệm vụ dân tộc.
Và lần này cũng thế, các anh có 3 tháng liên tục khổ luyện để phục vụ Quốc khánh trong vỏn vẹn nửa buổi sáng, thương anh lắm nhưng vì nghĩa vụ của một người lính anh phải gác lại nghĩa vụ của một người chồng, người cha mà ăn cơm doanh trại, ngủ giường tầng, lấy tình đồng chí làm nguôi đi nỗi nhớ gia đình.
Cảm động trước cặp vợ chồng trẻ gặp nhau chóng vánh ngày duyệt binh.
Tôi hỏi chị có nhớ anh không : 
-chị nói :cũng nhớ bình thường thôi, quen mất rồi, thi thoảng mới được lên Sơn Tây thăm chồng là hạnh phúc lắm rồi! Chứ anh không được về với chị, với con. Gặp chị còn khó chứ nói gì đến gặp con. Nó vẫn ở quê với ông bà nội, đợi ngày bố hoàn thành nhiệm vụ về chơi.
Ngẫm mới thấy thương thêm những người vợ có chồng là bộ đội, họ có tấm lòng sắc son và thật dũng cảm đương đầu với nỗi cô đơn khi thiếu đi bóng dáng người đàn ông trong gia đình.
Hôm nay, chị đến phố Tràng Tiền thật sớm để mong được nhìn thấy anh trong hàng ngũ diễu binh mà gọi lớn tên anh, mà tự hào, mà nuốt nỗi nhớ bấy lâu khó nói thành lời vào trong tim.
Chị chia sẻ với tôi niềm tự hào lớn nhất của đời chị đang cầm lá cờ Quốc kì, hát vang Quốc ca, bước những bước hùng dũng rồi cười với chị thật tươi.
Chị ở đây không còn là người vợ nữa mà sắm vai người dân đất Việt bởi các anh cười trong bộ quân phục ướt đẫm mồ hôi, da các anh đen sạm, ai mà không thương, không cảm phục các anh.
Có những chiến sĩ may mắn như đồng chí Anh được vợ thăm nom ngày làm nhiệm vụ cao cả còn nhiều những đồng chí còn hoàn cảnh hơn, ở xa hơn không có điều kiện gặp người thân hoặc những chiến sĩ trẻ với nỗi nhớ nhà khôn nguôi.
Họ đã hi sinh phần đẹp nhất của cuộc đời cho dân tộc, cho muôn nhà. Chúc các anh luôn chân cứng, đá mềm, vượt qua tất cả để hoàn thành nhiệm vụ.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here